A- A A+ | Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ Tăng tương phản Giảm tương phản

Người thầy và người chèo đò

Xưa nay xã hội thường vẫn ví rằng “nghề dạy học như người đưa đò cho khách sang sông”. Nghe qua nó phũ phàng quá, hỏi mấy khách qua sông lại nhớ đến người lái đò. Nhưng đúc kết dân gian từ chiêm nghiệm của muôn mặt đời thường, nó vẫn có cái lý riêng của nó. Người chèo đò tận tuỵ với mỗi chuyến đò đầy, với bao nhiêu khách sang sông ai mà nhớ hết. Nhưng ai đã từng một đôi lần trong cuộc đời mình đi qua một chuyến đò mới ngộ ra rằng: khách lại nhớ rất rõ gương mặt người chèo đò trên bến sông ngày ấy. Như vậy là có sự tương đồng rất rõ trong đặc điểm nghề nghiệp của người thầy và người chèo đò: tiếp xúc với số đông, liên tục hết chuyến đò này đến chuyến đò kia cũng như với hết thế hệ học trò này đến thế hệ học trò kia. Thầy có thể không nhớ hết trò nhưng trò lại nhớ rất rõ thầy cô giáo đã dạy mình. Thêm nữa, cả hai nghề này lại có một tương đồng là vô cùng thầm lặng, vô cùng tận tuỵ. Tận tuỵ trong từng bước chân để khách bước xuống đò, tận tuỵ trong từng nhát chèo khua trên sông nước. Chỉ cần một chút lơ là không quan sát hết khách mà cho đò rời bến có thể làm khách ngã bùm xuống nước. Lỡ tay, không chắc tay chèo để đò chao là tội lỗi một đời nghề. Khi dìu dắt con đò bình yên qua bến sông rồi vẫn tận tuỵ để dìu từng bước chân người bước lên bờ bên kia cho vô sự. Đắm chuyến đò đi là luỵ một đời nghề.

Rồi đây nữa, nghề dạy học còn được ví như một nông dân cần mẫn, lầm lũi và chịu đựng:

Các em mở ra những trang sách ruộng đồng,
Tôi cúi xuống gieo vào hạt chữ.
Có giọt mồ hôi và dấu tay mình ấp ủ,
Lặng thầm nói với mai sau.
Mải miết đôi tay đầy bụi phấn trắng phau,
Như nhà nông bốn mùa lấm láp,
Viên phấn tự mất đi để đâm chồi sự thật.
(Đoàn Vị Thượng)

Người Thầy dạy học được ví như: một người lái đò đưa khách qua sông hay một người nông dân lam lũ trên đồng ruộng. Mọi sự so sánh đều là khập khiễng nhưng tôi thấy có nét tương đồng về mục tiêu, về lí tưởng nhất là sự cao cả mà bao đời nay xã hội luôn trân trọng, tôn vinh. Những chiêm nghiệm, nghĩ suy qua 10 năm gắn lòng mình cùng nghề dạy học tôi thấy mình đã không chọn sai nghề bởi:

Có nghề nào hạnh phúc đến thế chăng

Nghề mình đó với bảng đen phấn trắng

Gieo yêu thương vào tâm hồn trong trắng

Mang đến cho đời nhiều hoa trái ngát hương!

Lê Thị Chung


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
VUI TẾT TRUNG THU NĂM 2018 Ở TRƯỜNG TH CAM ĐỨC 2